Berit Skjøttgaard Laursen: đem thiên nhiên đi thi đấu (P2)

(Tiếp theo phần 1)

Một phong cách thiết kế độc đáo

Phong cách của Berit là tự nhiên, hài hòa, đơn giản, vui vẻ, tôn trọng và đầy sức sống. Bà lập kế hoạch thật cẩn thận, có sự lựa chọn kĩ càng nguyên vật liệu, luôn tận dụng toàn bộ cây hoặc hoa từ gốc đến ngọn. Mỗi thiết kế đều kết hợp nhiều hình dáng và màu sắc khác nhau với độ tương phản cao, sắp đặt theo kiểu phóng khoáng, tự do khiến người nhìn đều cảm thấy tác phẩm của Berit như vẫn còn “sống”, tiếp tục phát triển và lớn lên. Thậm chí có nhiều chi tiết được đặt trong tác phẩm của bà đem lại cảm giác rất hợp, giống như thể vị trí ấy chỉ dành riêng cho chúng và chúng vẫn có thể phát triển một cách tự nhiên.

The Ugly Duckling

The Ugly Duckling (tạm dịch Vịt con xấu xí) là tác phẩm đã đem về chiếc cúp mơ ước trong cuộc đời Berit. Tác phẩm được tạo hình với kích thước 2x2m, cao 3m, tập hợp toàn bộ đều là hoa cỏ được hái nhặt trong tự nhiên. Cuộc thi diễn ra vào những ngày mùa hè nắng nóng nhất lịch sử Đan Mạch. Điều này là trở ngại rất lớn cho các thí sinh vì nhiệt độ cao gây ảnh hưởng đến việc hoa nở và khiến hoa héo rất nhanh. Berit phải lên kế hoạch khá lâu cho tác phẩm này. Bà lái xe vòng vòng đi đến các khu rừng và cánh đồng để tìm đúng màu cũng như các loại cây cỏ, hoa lá có chiều cao theo yêu cầu bản vẽ (tất cả đều phải để nguyên chiều cao có thực trong tự nhiên), đặc biệt là tìm cho ra một loại hoa hiếm và lạ dùng để làm nhân vật chính trong tác phẩm.

Tác phẩm dựa trên câu chuyện nổi tiếng cùng tên của nhà văn Andersen. Berit tự thiết kế một miếng đồng hình vuông (1x1m) có lỗ để cắm hoa vào, phía dưới là bể chứa 400 lít nước có kích thước 2x2m, cao 17cm, được đựng trên bàn gỗ phủ gương. Nếu đã từng đọc truyện The Ugly Duck, bạn hẳn biết đến chi tiết khi con vịt nhìn xuống mặt nước và thấy bản thân mình phản chiếu dưới đấy là một chú thiên nga. Sự sáng tạo và phức tạp của tác phẩm khiến cho Berit ra quyết định sau này sẽ không bao giờ chạm vào vật liệu hoang dã lần nào nữa, may thay đó chỉ là quyết định rất ngắn ngủi.

Một dự án thú vị khác mà Berit cũng từng thực hiện, đó là cắm hoa tại khách sạn băng ở Thụy Điển (Ice Hotel), gần Bắc Cực. Bà bày tỏ: "Thật là phi thường khi nhìn các vật liệu đóng băng ở ngoài trời và phải làm việc với chúng bằng phương pháp mà ở nơi khác không bao giờ dùng được: đó là kỹ thuật kết dính bằng snice (một dạng giữa băng và tuyết). Nhìn rất vui."

Một vài điều thú vị của Berit

Berit yêu nhất là mùa xuân và mùa thu. Mùa xuân đem lại cho vạn vật một khởi đầu mới, mọi thứ lại phát triển, khắp nơi tràn đầy sức sống . Mùa thu có bầu trời xanh, không khí trong lành và màu sắc tươi đẹp. Ngoài ra Berit cũng thích những lúc giao mùa. Bà nói: "Tôi lấy làm tiếc khi hoa tulip hết nở nhưng lại nhanh chóng  vui lên vì mùa mao lương sẽ nối tiếp ngay sau đó."

Các bảng màu được bà sử dụng chủ yếu gồm các màu đậm kết hợp với màu nhạt, màu trắng và màu xanh, nhiều màu nhạt pha trộn với nhau. Hiếm khi nào người ta bắt gặp Berit dùng tone đỏ gồm đỏ nhạt và đỏ đậm. "Tôi quan sát mọi thứ rất nhanh, chi tiết nào cần kết hợp nhiều màu sắc thì yêu cầu tôi phải nhìn nhiều hơn."


Nguồn: The Flower Across Melbourne